nghề nghiệp hằng ngày chị đến chợ bán hàng , buổi tối nhà sau cơm nước xong chị lôi máy tính ngồi toan tính xem lãi ra sao , hàng tồn như thế xem phim , ngủ để mai lại tiếp tục chợ ngồi bán quần áo. Tính chị thích lòe loẹt , chị a tòng theo bà sồn sồn chợ , nhuộm tóc vàng óng trong khi da chị đen , chị đánh môi đỏ chót , mắt đầy phần trắng toát trong khi cổ lại đen sì. Là anh sai để người thứ 3 dúng vào cuộc sống mình , tiếp tục với hôn thú mà hai thất gia hai thế giới xa cách kia , anh nghĩ sức chịu đựng mình tới hạn.
Chị , một người sống bằng nghề bán buôn quần áo. Chị sống bộc trực nhưng hay nói những lời nói làm người khác thương tổn. Còn anh , một giáo viên trung học , anh sống kỹ năng tuyệt vời và có tâm hồn nhạy cảm. Hai người hai nhau , và đã thành hôn được với nhau 11 năm.
nghề nghiệp hằng ngày của chị là đến chợ bán hàng , buổi tối về nhà sau khi cơm nước xong thì chị lôi máy tính ra ngồi toan tính xem lãi ra sao , hàng tồn như thế nào rồi xem phim , đi ngủ để mai lại tiếp tục ra chợ ngồi bán quần áo.
Còn anh , sau những lúc mê mải ngồi bên giáo án , thỉnh thoảng anh còn viết truyện hoặc viết thơ gửi báo. Có nhiều tác phẩm của anh đã được đăng. Nhưng trái với vẻ háo hức của anh khi khoe với vợ tờ báo , chị chỉ nguýt môi: “ Thơ với chả thẩn , không có con này bán buôn thì chỉ có cạp đất mà ăn ”. Rồi chị lại cười khanh khách với mấy bộ phim dài tập mà anh chẳng bao giờ ngó đến.
Nhiều khi anh cứ bất thần vì sao mà anh và chị có khả năng sống với nhau bằng ấy năm được? có nhẽ vì , hoặc cũng có khả năng vì anh muốn sống vì con cái , anh không muốn chúng khổ. Mà đôi lúc anh cũng cố tự yên ủi mình rằng dẫu sao chăng nữa thì vợ anh cũng là người tốt , chỉ có mỗi việc là không nghĩ suy trước khi nói nên dễ làm người khác tự ái mà thôi.
Đi đâu với chị nhiều khi anh cũng ngại. Tính chị thích lòe loẹt , chị a tòng theo mấy bà sồn sồn ở chợ , nhuộm tóc vàng óng trong khi da chị thì đen , chị đánh môi đỏ chót , mắt đầy phần trắng toát trong khi cái cổ lại đen sì. Mặc đồ thì nhìn chị lúc nào cũng như câu lục sắc. Ai đời đi đám ma mà chị mặc nguyên cái áo đỏ chót , quần trengging da báo màu vàng , rồi đi đôi giầy màu xanh với đôi tất trắng. Anh có góp ý thì chị giẫy chân đành đạch cho rằng anh là đàn ông không có mắt thẩm mĩ. Nhìn những cô cộng sự trong trường điểm trang nhẹ nhõm và ăn bận giản dị , anh chỉ biết ước ao rồi thở dài.
Nhiều khi anh cứ bất thần vì sao mà anh và chị có khả năng sống với nhau bằng ấy năm được? ( Ảnh minh họa ).
Rồi số mệnh đã cho anh gặp cô gái ấy. Cô không phải là người xinh xắn , cô rất thông thường , thậm chí đang phải ngồi xe lăn vì bị liệt từ nhỏ , nhưng cô đã làm cho anh rung động. Anh gặp cô sau buổi hội thơ , ban sơ hai người chỉ chuyện trò bình phẩm về những bài thơ hay. Cô rất thích thơ của anh và thuộc làu những bài thơ của anh đăng báo , hai người chuyện trò với nhau rất hợp gu. Ở bên cô , anh có khả năng chuyện trò trên trời dưới bể. Anh phát Lộ rõ ra đằng sau vẻ ngoài yếu mềm của cô là nghị lực rất sức mạnh siêu nhân và sự hy vọng tốt nhất hiếm thấy. Chính cô đã truyền sự hy vọng tốt nhất và nghĩ suy hăng hái cho anh. Anh đã yêu cô lúc nào không biết.
Cô biết anh có gia đình , cô cũng hiểu được nỗi khổ của anh khi có người vợ không. Cô cũng không Hữu ý định tiến tới với anh , cô chỉ mong rằng mình có khả năng xoa dịu những nỗi buồn của anh bằng ái tình trong sáng nguyên chất của mình. Hai người cũng không làm chi quá giới hạn ngoài việc thỉnh thoảng gọi điện nhắn nhe hoặc gặp nhau tại một quán cà phê để trò chuyện.
Chị đã phát Lộ rõ ra anh có thái độ hoài nghi thất thường. Do chị thấy anh bỗng vui lên và không còn ủ dột như trước đây nữa. Thậm chí bây chừ anh cũng chẳng bao giờ khoe với chị bài thơ nào anh mới đăng lên báo dù anh làm thơ rất nhiều. Dù cho giờ giấc đi về vẫn không thay đổi nhưng nhìn vẻ lạnh lùng của anh là chị có khả năng đoán ra được.
Chị đã nhờ xe ôm theo dõi anh , phải mất đến gần một tháng trời lão xe ôm mới phát Lộ rõ ra anh đang nắm tay cô gái kia trong quán cà phê. Vừa nghe xong cuộc telephone , chị tức thì bắt xe đến. Nhìn thấy hai người , chị hùng hổ bước vào nắm cổ áo anh và chửi: “ Đồ khốn nạn , tưởng đi làm hóa ra là ngồi đây làm trò mèo mả gà đồng trong khi bà hằng ngày sấp ngửa bán hàng lo cho cả gia đình. Về đến nhà thì biết tay con này ”. Rồi chị chỉ thẳng tay cô gái mặt đang tái ngắt và cười khẩy: “ Này em , còn trẻ thế sao không kiếm thằng khác mà yêu lại đi học đòi người ta , không biết nhục à? ”.
Nhìn cô gái mà anh yêu khóc đẫm nước mắt mà lòng anh đau như dao cắt. Anh thấy mình bất lực vì không canh gác được cô , để vợ mình thể hiện sự khinh thường đến cô. Anh chẳng biết mình phải làm sao trong hoàn cảnh này? Là anh đã sai khi để người thứ 3 dúng vào cuộc sống của mình , nhưng tiếp tục với cuộc hôn thú mà hai thất gia như hai thế giới xa cách kia , anh nghĩ sức chịu đựng của mình đã tới hạn...
cưỡng ép >